Bay Cao và Bay Xa – Fly High and Fly Far

May 7, 2009

3G Việt Nam sẽ khó thành công ngay trong những năm đầu? VÌ SAO?

Filed under: Business — doqkhanh @ 10:26 AM

3G gần đây đã trở thành một chủ đề nóng hổi, nhưng tương lai của 3G là một cái gì đó vẫn còn mù mờ. Đứng từ quan điểm cá nhân tôi cho rằng 3G khó có thể cất cánh ở Việt Nam ngay khi khởi đầu.

Tại sao tôi lại nói như vậy?

SỰ KHÁC BIỆT
Đầu tiên, phải phân biệt rõ 3G khác 2G ở điểm nào.  Điểm khác duy nhất là 3G cho phép truyền dữ liệu trên mạng nhanh hơn từ vài chục kbytes/s ở GPRS  lên tới vài trăm kbytes/s ở 3G, tối đa có thể vài chục MBytes, nhưng cũng như ADSL – KHÔNG THỂ TIN BẤT CỨ THỨ GÌ NHÀ CUNG CẤP HỨA HẸN!

Thao khảo nghiên cứu tốc độ 3G tại đây:
Gốc: http://www.zdnet.fr/actualites/telecoms/0,39040748,39376916,00.htm
Bản dịch:http://www.thongtincongnghe.com/article/2945

Tuy nhiên, được vài trăm kbytes/s đã là quá tốt cho thông tin di động.

Sự khác biệt tốc độ mạng dẫn tới việc có thể cung cấp các dịch vụ dữ liệu tốt hơn, các ứng dụng cần nhiều băng thông sẽ chuyển được lên di động. Và đây là một động lực thúc đẩy công nghệ nội dung nói chung và nội dung di động nói riêng.  Vấn đề ở chỗ này: Việt Nam đã có công nghiệp nội dung chưa?

Xin trả lời là có, nhưng rất yếu ớt. Chúng ta không thể tạo ra nội dung tốt vì nhiều lẽ, vì trình độ, vì kinh phí, nhưng quan trọng nhất là vì luật và ý thức người dùng.  Họ, những người dân bình thường,  nói chung không có ý thức tôn trọng bản quyền nội dung và nội dung số. Họ sẵn sàng copy sách để có giá rẻ hơn, họ sẵn sàng in/dùng sách lậu để có giá rẻ hơn, họ sẵn sàng nghe nhạc không có bản quyền, họ sẵn sàng dùng phần mềm và crack nó. Thị trường nó có luật của nó, nếu người mua không mua dĩ nhiên người bán không thể tồn tại, người bán cũng không thể có tiền chăm chút cho sản phẩm của mình. Và cũng không ai muốn quảng cáo sản phẩm của mình bên cạnh nội dung đi ăn cắp. Chắc chắn là như vậy.

Bời vậy mới nói, 3G rất khó để thành công, vì linh hồn của nó – các nội dung hữu ích – không có điều kiện để phát triển.

CÁCH NGHĨ KHÁC
Vẫn là cách hiện nay, chúng ta chấp nhận sống chung với nạn ăn cắp nội dung. Chúng ta cho người dùng nghe nhạc bằng search engine. Chúng ta cho người dùng đọc báo bằng cách tổng hợp.

Nhưng dù thế nào đó cũng không phải là phương kế lâu dài, công nghiệp nội dung – phải kèm với tôn trọng và bảo vệ bản quyền/sở hữu trí tuệ.

CHUẨN HÓA
Nhiều báo -  đài nói về sự thành công của 3G ở Nhật Bản với hãng đi đầu là NTT DOCOMO. Nhưng chưa một bài viết nào nói lên được sự khác biệt ở hai thị trường Nhật và Việt Nam. Sự khác biệt không chỉ nằm ở mức độ phát triển của hạ tầng viễn thông, thói quen mua sắm trực tuyến và dùng thẻ, sự phổ biến của tàu điện – nới mà hằng ngày mỗi người sẽ trải qua 1-4 tiếng không thể làm gì ngoài ngủ hoặc lướt mobile web, đọc sách. Mà sự khác biệt còn tới từ sự chuẩn hóa thiết bị đầu cuối.

Mọi thiết bị của các hãng như DOCOMO, KDDI AU, hay SOFTBANK đều được chuẩn hóa. Thị trường thiết bị đầu cuối được độc quyền bởi ba hãng này. Kể cả các đại gia trên thế giới là Nokia và Samsung khi thâm nhập thị trường cũng phải tạo ra các chức năng theo tiêu chuẩn. Các trình duyệt theo tiêu chuẩn, chức năng quét QR CODE theo tiêu chuẩn, hệ thống email theo tiêu chuẩn. Sự chuẩn hóa này sẽ rất khó đạt được ở Việt Nam.

Rất mong cho 3G có thể phát triển, nhưng tôi tin chắc sẽ không có chuyện bùng nổ trong ngắn hạn. Nhưng tôi tin vào sự phát triển của dịch vụ nội dung, và tôi sẽ chờ…

No Comments Yet »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a comment

Blog at WordPress.com.